Ai vu cáo hoàng hậu của trẫm – Chương 13

Chương 13 nàng là một con cờ

Trong phòng, Phấn hầu hạ Hải Lăng đứng dậy, chợt thấy trên cánh tay béo mập trắng nõn của nàng, Lưu Ly Châu vừa sáng lên một viên, không khỏi cao hứng  kêu lên.

“Tiểu thư,ngươi Bảo Châu vừa sáng một viên.”

Hải Lăng trước bị nàng làm cho sợ hết hồn,sau nghe lời của nàng, biết nàng là cao hứng, nên cầm tay Phấn, nhỏ giọng  nói cho nàng biết đồ vật bên trong Lưu Ly Châu màu đỏ .

Phấn nghe Hải Lăng lời nói, trên gương mặt diễm lệ đầu tiên là kinh ngạc, sau đó hiện lên kích động, cuối cùng là một đôi mắt sáng trong suốt .

“Tiểu thư, thật tốt quá, nếu quả là như vậy, như vậy sau này chúng ta sẽ không sợ các nàng nữa.”

“Ừ, hầu hạ ta đứng lên đi.” Hải Lăng đồng ý gật đầu, đúng vậy, nếu như nàng luyện thành kim hoa mười tám kiểu, sợ rằng Giang Phỉ Tuyết cùng Giang Phỉ Vũ còn muốn lấn nàng cũng là không thể .

Phấn trong lòng cao hứng, hành động cũng là không có chậm trễ, rất nhanh hầu hạ Hải Lăng rửa mặt, sau một phen chuẩn bị, hai người đi ra khỏi gian phòng.

Sau một lần tu sửa Thấm phương viện rực rỡ hẳn lên, dưới ánh mặt trời hoa cỏ thanh tân, cây cối xanh tốt, hành lang Đình Ngọc, vừa sửa sang lại, nước sơn mới còn chưa khô hẳn, sắc thái diễm lệ hết sức đẹp mắt.

Trong viện, hạ nhân đang sửa sang lại hoa cỏ, những thứ hoa cỏ này mới vừa dời trồng tới đây, cho nên phải cẩn thận bảo dưỡng, bằng không toàn bộ đều lãng phí.

Nhìn lại viện môn dưới thềm đá, đứng thẳng mấy tên hạ nhân, phía trước bốn thanh tú  nha đầu, phía sau là bốn bà Tử, người người kính cẩn cúi đầu nghe theo, không dám nhìn thẳng Hải Lăng.

Vị này Tam tiểu thư không phải là người phàm, tối ngày hôm qua tất cả mọi người đều thấy được, nàng dám đối đầu với Nhị tiểu thư, dám dùng thánh chỉ cuốn lại hung hăng đánh Đại tiểu thư, huống chi là các nàng những người này, mặc dù các nàng là Đại phu nhân phái tới đây giám thị Tam tiểu thư cùng Tứ phu nhân , bất quá khi  Tam tiểu thư đứng trước mặt, các nàng cũng không dám có chút nào  khinh thường.

“Ra mắt tiểu thư.”

Dưới ánh mặt trời, Hải Lăng mập mạp  trên mặt nhanh chóng phát ra nhu hòa quang mang, con ngươi thu hút híp lại, cười híp mắt  gật đầu một cái, hoà hợp êm thấm, làm cho người ta cảm thấy đây là một cô gái tính cách nhu hòa, bất quá những hạ nhân trong Thấm phương viện, đều biết nàng tuyệt đối là một người ngoan ngoãn, cho nên bọn họ cũng không thể gặp phải chuyện , bị nàng đuổi đi. Nếu là bị đuổi đi, Đại phu nhân nơi đó không có cách nào giao đãi.

Hải Lăng thật cũng không muốn làm khó những người này, quay đầu một bên phân phó Phấn.

“Như thế này an bài xuống, sau này những người này do ngươi trông coi, hảo hảo dạy dỗ, có thể xử dụng, hay không thể thì cho các nàng rời đi.”

Như cũ là vân đạm phong khinh thanh âm, bất quá trong lời nói  lạnh lùng lại làm cho người ta khiếp đảm, nhất là một chữ cuối cùng, trực tiếp để cho mọi người đầu cúi thấp xuống một chút, một câu cũng không dám nói.

Phấn sảng khoái  đáp một tiếng: “Dạ, tiểu thư, ta sẽ nhìn mà làm , nếu là có người có dụng ý khác, ta sẽ gọi  bà tử tới, đem các nàng bán, tin tưởng sẽ có nơi để đi .”

Bán cho bà tử có thể có cái gì nơi để đi, dù sao cũng là thanh lâu sở quán như vậy bẩn địa phương.

Thật ra thì Phấn không muốn làm khó những  hạ nhân này, bởi vì những người này cũng là bất đắc dĩ, nhưng là các nàng nếu thật sự có loại tâm tư nào không nên có thì đừng trách nàng không khách khí.

Phấn vừa nói xong, trong sân mọi người nhanh chóng trả lời.

“Dạ, Phấn cô nương.”

Phấn nhưng là Tam tiểu thư  thân tín, cho nên bọn họ cần phải nịnh bợ  nàng chút, ngàn vạn không nên chọc tới nàng, đến lúc đó thật bị bán cho bà tử thì đủ phiền toái, chỉ nghĩ tới trong lòng đã cảm thấy sợ hãi.

Hải Lăng liếc một cái mấy người bên trong viện, không cần nghĩ cũng biết những người này hẳn đều có lai lịch, địa vị, cũng là những người kia có dụng ý khác cử người đến đi theo nàng, còn tưởng các nàng là kẻ ngu không biết, trước mắt mặc dù nàng không nói lời nào, nhưng nếu bị nàng tìm ra một chút  sơ hở, những người này hết thảy đều sẽ bị nàng đuổi đi.

Hải Lăng vừa nghĩ vừa dẫn Phấn lên đài cấp, vào chính sảnh.

Chính sảnh, Đỗ Thái Nguyệt vừa nhìn thấy nữ nhi tới đây, lập tức che giấu vẻ bất an lo lắng, cười nhìn nữ nhi, ra hiệu làm cho nàng đi qua.

Hải Lăng phân phó Phấn: “Ngươi đi đem những người đó an bài, ta cùng mẫu thân nói chuyện.”

“Dạ, tiểu thư, ” Phấn lui ra ngoài, Hải Lăng đi tới, ngồi xuống bên cạnh Đỗ Thái Nguyệt, Đỗ thái Nguyệt đầu tiên là ý cười đầy mặt, từ ái  nhìn nữ nhi, nhưng là rất nhanh liền nhăn lông mày, ngó chừng Hải Lăng  nửa bên mặt, trên mặt  dấu tay mặc dù phai nhạt rất nhiều, bất quá nàng vẫn có thể thấy được, nữ nhi là bị người đánh .

“Lăng nhi, mặt của ngươi xảy ra chuyện gì?”

Đỗ Thái Nguyệt khẩn trương hỏi, Hải Lăng vừa nghe nhớ tới chuyện buổi tối hôm qua bị Giang Phỉ Tuyết cho một cái tát , không muốn làm cho mẫu thân khó chịu, vội lắc lắc đầu: “Không có chuyện gì, tối ngày hôm qua có thể đụng vào cây cột.”

Mặc dù nàng nói như thế, nhưng là bị đánh cùng đụng vào cây cột khác hẳn nhau, Đỗ Thái Nguyệt không nói gì, trong lòng cũng đã là hiểu rõ, tất nhiên là Đại tiểu thư đánh Lăng nhi, bởi vì hoàng thượng gả chuyện, Đại tiểu thư thẹn quá thành giận rồi, cho nên dưới cơn nóng giận đánh Lăng nhi, Đỗ Thái Nguyệt nghĩ đến cái này, trong lòng vô cùng khó chịu, nhưng là tự mình không có năng lực che chở nữ nhi, nghĩ như thế, một câu cũng nói không ra.

Hải Lăng vừa nhìn thần sắc mẫu thân, liền biết trong lòng nàng nghĩ cái gì? Lập tức tiến sát vào trong ngực của nàng.

“Mẫu thân, ngươi đừng suy nghĩ nhiều, Lăng nhi chuyện gì cũng không có, ta sẽ tự bảo vệ tốt chính mình, cũng sẽ bảo vệ tốt mẫu thân , ngươi yên tâm đi.”

“Lăng nhi, ” Tứ phu nhân ôm chặt  nữ nhi, mặc dù không thể bảo vệ tốt nữ nhi, nhưng là tình yêu trong lòng của nàng a, rất sâu rất sâu, chỉ hy vọng một ngày kia, có thể có một người đàn ông chân chính nhìn ra Lăng nhi thật là tốt, nhưng là trước mắt chuyện giải quyết như thế nào.

“Hoàng thượng để gả cho thái tử, Lăng nhi thật phải gả sao?”

Đỗ Thái Nguyệt vốn là không muốn nói chuyện này, nhưng là thật sự không nhịn được hỏi lên, Hải Lăng sau khi lớn lên làm chuyện gì đều rất có chủ kiến, chính là nàng cái này mẫu thân, cũng nghe nàng là nhiều.

Hải Lăng suy nghĩ một chút, nói thật ra , nàng không muốn gả cho thái tử lắm, mặc dù thái tử vừa tuấn tú lại có quyền thế, là vị hôn phu lý tưởng trong suy nghĩ của rất nhiều cô gái, nhưng không phải là của nàng, nhưng là trước mắt hoàng thượng đã hạ chỉ gả rồi, cho dù nàng cùng mẫu thân rời đi Giang phủ, nhưng thân phận nàng đã định, không cải biến được rồi, mặc dù rời đi, trong hoàng thất  mọi người cũng sẽ không bỏ qua cho các nàng, nhất định sẽ đuổi bắt các nàng, còn thêm một Giang phủ cũng sẽ tìm các nàng tính sổ , đến lúc đó, các nàng coi như là đắc tội hai đầu người, không phải nói nàng sợ Giang gia  người, mà là nhiều người như vậy đối phó các nàng, chung quy phiền toái, nhưng đem nàng gả cho thái tử, đây là chuyện không thực tế, không nói thái tử là nhân trung long phượng, tự mình không xứng với nàng, chính là bản thân thái tử chỉ sợ cũng không muốn cưới nàng.

Mà hắn sở dĩ chấp nhận chuyện này, là bởi vì nàng chẳng qua là một con cờ, con cờ lợi dụng xong có thể vứt bỏ, cho nên hắn không quan tâm những chuyện này, nhưng là được hoàng quyền đấu tranh cần một vật hy sinh, nàng hảo hảo  một cô bé, đắc tội người nào hay là chọc người nào, hết lần này tới lần khác làm cho nàng trở thành vật hy sinh, cho nên nói nàng sẽ không biết điều một chút làm một vật hy sinh , trước mắt biện pháp tốt nhất, là làm thái tử chú ý, để cho thái tử không nhịn được nàng cuối cùng giận dữ từ hôn, như vậy mọi chuyện cần thiết đều được giải quyết dễ dàng.

“Mẫu thân, ta tự có chủ ý.”

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s