Ai vu cáo hoàng hậu của trẫm- Chương 5

Chương 5: Xảo trá nộp lượng

Thấm Phương viện cửa trước, Hải Lăng cùng nha hoàn ngây dại, nhất là Hải Lăng, lại càng chịu không được tức giận nhìn chằm chằm Bằng Dã, nam nhân này quả là có mắt ghèn hồ, nàng cùng hắn thù oán đã kết định rồi, bất quá trước mắt hay là dùng trí đi, Hải Lăng nghĩ tới, khóe môi nhất câu, trong mắt hiện lên si mê, vẻ mặt cao quý nhìn về Bạch Dã, thanh âm thế nhưng cũng ôn nhu

“Bạch Dã, nam nữ thụ thụ bất thân, như ngươi vậy nắm người ta đích tay, là muốn đối với người ta chịu trách nhiệm sao?”

Lời Hải Lăng vừa rơi xuống, rõ ràng cảm nhận được Bạch Dã thân thể cứng đờ, ý thức thủ hạ buông lỏng, tựa hồ sợ nàng chối cãi hắn, xoay mình buông tay ra, lui đi bên cạnh Hải Lăng.

Giang Phỉ Vũ nghe lời nói của Hải Lăng, kiều diễm trên mặt bao phủ một tầng lệ khí, một tay lôi Bạch Dã, thị uy kêu lên: “Ngươi nằm mơ, Bạch Dã tương lai là phu quân của ta, ngươi thế nhưng dám can đảm nghĩ đến hắn, quay đầu lại ta nói cho phụ thân, không đánh chết ngươi không thể.”

Hải Lăng cũng không đẻ ý tới hai người bọn họ nữa, cúi đầu xoa nhẹ ngón tay đau đớn, có như vậy trong nháy mắt, nàng cho là cái tay của mình nhất định phải phế đi, may là cái khó ló cái khôn, giải cứu nó, nguy hiểm thật a.

Ngẩng đầu lên, lúc này một nụ cười vân đạm phong khinh hiệ lên trên khuôn mặt, chỉ tay nhìn về phía Giang Phỉ Vũ: “Nhị tỉ tỉ, ngươi cần phải coi trọng hắn, không biết trong kinh thành có bao nhiêu người nghĩ tới Bạch tướng quân?  Ngươi muốn hắn giống như châu báu đồ trang sức đeo tay, hoa y mĩ phẩm dùng một lần mà coi thường hắn, hảo hảo mà coi chừng người nam nhân này, nếu không ngày nào đó hắn đã bị người khác trộm đi.”

Giang Phỉ Vũ vừa nghe lời của nàng, ánh mắt trợn to, đồng tử hiện lên một tầng lửa giận, bất quá quay đầu nhìn về Bạch Dã, cũng là khuôn mặt ủy khuất: “Bạch Dã, ngươi sẽ không như thế đối với ta chứ?”

Bạch dã mày kiếm nhẹ chau lại, trừng mắt liếc Hải Lăng, cúi đầu vẻ mặt cũng là vô cùng mềm mại, thanh âm cũng ôn hòa vài phần.

“Vũ nhi, nghĩ gì thế, bổn tướng không phải là cái loại này phụ lòng người.”

“Bạch Dã, ngươi thật tốt.” Giang Phỉ Vũ vừa nghe Bạch Dã lời nói, một lòng nghi ngờ cuối cùng rơi xuống, vẻ kiều diễm trên mặt vừa thêm mấy phần quyến rũ.

Hai người tình chàng ý thiếp dưới ánh trăng, hoàn toàn không để ý trước mặt nhiều ánh mắt nhìn như vậy, một ít đôi mắt là hâm mộ cùng ghen tỵ, còn có âm thầm động tâm cơ như thế nào động tâm cơ như thế nào đi theo Nhị tiểu thư vào Bạch phủ, sau đó nhân tiện bò lên giường chủ tử.

Bất quá một đạo thanh âm vang lên, phá vỡ phong cảnh, phá vỡ phần này tốt đẹp.

“Ở dưới trăng thề thốt, trên mặt đất nguyệt làm vợ chồng, hai vị thật là niềm ao ước của mọi người.”

Nói xong còn thở dài một hơi, ngửa mặt lên trời ngắm trăng.

Giang Phỉ Vũ vừa nghe lời nói của Hải Lăng, trên mặt hiện lên đắc ý, đáy mắt nổi lên tia lửa nóng bỏng, cảnh cáo mở miệng: “Giang Hải Lăng ngươi đừng giao trái tim trên người Bạch Dã, hắn không phải là người có thể để ý đến ngươi.”

“Vậy cũng chưa chắc, nếu là hắn ngày nào đó, đầu đường hắn tâm huyết dâng trào, bị ma quỷ ám ảnh, thần trí mơ hồ, ánh mắt bị ghèn mê hoặc sai đem con mắt làm trân châu rồi, sau đó hắn lại coi trọng ta.”

Hải Lăng nói một hơi thật dài, làm nhiễu được đầu người khác, căn bản không phân biệt ra nàng đến tột cùng nói rất đúng cái gì, cái gì đầu đường hắn con mắt chân trâu, bất quá đoán chừng không phải là lời hữu ích, cho nên Giang Phỉ Vũ sắc mặt khó coi,nghiến răng nghiến lợi phát giận.

“Giang Hải Lăng ngươi thế nhưng mắng chửi người.”

“Ta mắng chửi người? Mắng sao? Mắng sao? Mắng người nào?”

Hải Lăng đi tới trước mặt Giang Phỉ Vũ, cười híp mắt nhắc nhở nàng: “Nhị tỷ tỷ, chú ý hình tượng, vĩnh viễn không thể lộ ra một chút điểm tục thái, ngươi muốn vĩnh viễn vẫn duy trì vẻ đẹp tốt nhất, như vậy hắn mới có thể vĩnh viễn yêu ngươi cưng chìu ngươi, nếu không ngươi chịu đợi đến bị đá sao?”

“Giang Hải Lăng, Bạch Dã hắn không biết.”

Giang Phỉ Vũ mau bị nữ nhân này làm cho giận điên lên, bất quá nàng biết nói không tệ, ở trước mặt Bạch Dã, nàng vẫn có thói quen duy trì hình tượng tốt đẹp, mặc dù giờ phút này nàng tức giận đến điên hộc máu, cũng không có để mất dáng vẻ, cho nên nàng liều mạng hít sâu, sau đó trên mặt treo lên một nụ cười hoàn mỹ.

“Tam muội muội, cám ơn ngươi nhắc nhở ta.”

“Ừ ai bảo chúng ta là tỷ muội đây?”

Hải Lăng không khách khí vỗ vai Giang Phỉ Vũ, tương đối hữu hảo mở miệng, sau đó phất phất tay đuổi người dường như đuổi ruồi: “Tốt lắm, không có chuyện gì rồi, tất cả mọi người trở về đi thôi.”

Rõ ràng lúc trước hai người đánh nhau chết đi sống lại, như vậy một hồi liền bị nàng khua môi múa mép, nói ba xạo đuổi đi.

Giang Phỉ Vũ cùng một đám nha hoàn giận đến nghiến răng, hận không thể xé nát mặt nữ nhân này, không nghĩ tới nàng lại thâm hiểm như thế, bất quá tin tưởng Bạch tướng quân nhất định sẽ cho các nàng một công đạo.

Tất cả mọi người đưa ánh mắt dời vè phía Bạch Dã vẫn không nói chuyện.

Trên ngũ quan tuấn mỹ của Bạch Dã, khép lại một tầng suy nghĩ, con ngươi đen như nước sơn, hiện lên mũi nhọn nguy hiểm, rõ ràng là rất béo rất xấu nữ nhân, nhưng là ám dạ, mặt của nàng khép lại ánh trăng quan hoa, tản ra sắc thái ánh sáng ngọc đậm chói mắt, làm người ta không tưh chủ được bị nàng hấp dẫn, giờ phút này nàng chẳng những làm cho người ta cảm giác không xấu, ngược lại có một chút khả ái.

Bạch Dã ý niệm trong đầu chợt lóe, liền thầm mắng mình, gặp quỷ? Hắn thế nhưng cảm thấy mập nha đầu này khả ái.

Lúc này, thủ hạ Hoa Minh cùng Mạch Cửu kêu lên một tiếng: “Gia, ngươi nhìn này?”

Hai người bọn họ bị Tứ phu nhân cùng nha hoàn ngăn cản đường đi, căn bản đi không được, cho nên xin chỉ thị tướng quân.

Bạch Dã lông mày nhảy dựng lên, thanh âm trầm ổn vang lên: “Hôm nay vẫn là Giang tướng quân thọ yến, huống chi lại có phu nhân cầu tình, chuyện hôm nay tạm thời nhớ kỹ.”

“Dạ” Hoa Minh cùng Mạch Cửu lĩnh mệnh, thối lui đến một bên, Tứ phu nhân Đỗ Thái Nguyệt cùng nha hoàn hai người thở phào nhẹ nhõm, bất quá Giang Phỉ Vũ đám người sắc mặt khó coi, không nghĩ tới Bạch Dã thế nhưng bỏ qua cho mập nha đầu này, thật là nhức não, bất quá trước mặt của hắn tự nhiên khó mà nói cái gì, Giang Phỉ Vũ cười duyên mở miệng: “Bạch Dã, chúng  ta đi thôi, phia trước mau mở yến liễu.”

“Ừ”

Bạch Dã lên tiếng, bước nhanh đi về phía trước đi qua bên người Hải Lăng, chỉ thấy đồng tử của hắn như sói thị uy chợt lóe lên một tầng hàn khí, khẽ nhúc nhích, bỏ xuống mấy chữ.

Ngươi mới vừa rồi mắng ta, này nhớ kỹ.

Thân hình cao lớn đạp lên ánh trăng, tràm ổn rời đi, phía sau hắn Giang Phỉ Vũ rời đi thời điểm giống như trước, lấy thần hình bỏ xuống một câu nói.

Ta sẽ không cứ như vậy tính.

Không ai thấy phía sau Hải Lăng miệng giống như trước, lấy thần hình ném ra mấy chữ, sợ các ngươi a…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s