Ai vu cáo hoàng hậu của trẫm- Chương 4

Chương 4: Thiếu tướng quân Bạch Dã

Hải Lăng ra lệnh hạ xuống, tự mình dẫn đầu lao thẳng tới đi qua, bởi vì thể người mập cường tráng, thoáng cái đụng ngã Nhị tiểu thư Giang Phỉ Vũ, cả người dường như ngồi xuống người Giang Phỉ Vũ, giương quyền muốn hướng trên người của nàng đánh, làm cho Giang Phỉ Vũ sợ hãi oa oa kêu to.

Bên kia a hoàn lại càng không cam lòng bị bỏ rơi ở phía sau, tay chân gọn gàng nhanh chóng đưa tay rút hàng rào trúc trên cái cột gỗ, một gậy hướng về phía những nha hoàn kia quét qua, uy vũ sinh phong, nhiều người bị đánh gậy vào đau đến giơ chân, tiếng kêu không ngừng.

Đừng xem những nha đầu thường ngày diễu võ dương oai, chẳng qua là cường tráng ra uy, lúc thật sự động thủ động cước làm sao có thể là đối thủ của nàng.

A hoàn hai năm qua bị Hải Lăng bắt luyện tập, mỗi ngày 3000m chạy bộ, cộng thêm ngồi trên ngựa, nhảy qua cọc, đấu vật không thể thiếu, mỗi lần không làm được, liền cùng biến thái chủ tử thảo luận, tại sao nàng gầy như vậy cũng muốn như thế hành hạ, chủ tử nói, Bàn Tử giảm cân, người gầy cần tăng cường sức khỏe, hiện tại cuối cùng cũng cảm nhận được chỗ tốt rồi.

Bên này nha hoàn quơ một cây gỗ, đuổi theo mấy nha hoàn đánh, bên kia Hải Lăng ngồi ở trên người Giang Phỉ Vũ, quả đấm cao cao vung lên, hướng đến mặt Giang Phỉ Vũ đánh, khi chuẩn bị đánh đến mặt Giang nhị tiểu thư, bỗng nhiên một đạo khí thế từ phía sau nhanh chóng đi đến, đợi đến khi Hải Lăng có cảm giác, nắm đấm của nàng chỉ còn cách gương mặt Giang Phỉ Vũ một cm: chỗ bị một cái tay túm kia lực đạo rất lớn, thế nhưng không cần tốn nhiều sức, đem nàng từ trên người Giang Phỉ Vũ nâng lên, một đạo thanh âm lạnh lẽo vang lên.

“Giang Hải Lăng, ngươi như thế nhưng dám can đảm phạm thượng xuống tay đánh tỉ tỉ của ngươi?”

Lúc này nha hoàn cùng Đỗ Thái Nguyệt phục hồi tinh thần lại, thật nhanh chạy vội tới.

Mà tiểu nha hoàn Giang Phỉ Vũ mang đến vừa nhìn tới có núi dựa lớn, lúc trước nỗi sợ khủng hoảng thoáng cái bị quét sạch, vừa xoa chỗ bị đánh, vừa chạy tới đem Nhị tiểu thư Giang Phỉ Vũ đỡ lên.

“Nhị tiểu thư, mau dậy đi, hãy để cho Bạch tướng quân giúp chúng ta đòi hỏi công đạo?”

Giang Phỉ Vũ vừa nhìn người mới tới, sớm lê hoa đái vũ, nước mắt tràn mi, thấy muốn liền mở miệng: “Bạch Dã, nàng đánh ta.”

Bạch Dã đại chu đẹ nhất chiến tướng, thủ hạ có hai vạn kị binh dũng mãnh thiện chiến, đóng ở Tây Bắc biên cảnh, khiến cho những bộ lạc bên ngoài Tây Bắc không dám quấy rầy Đại Chu.

Dưới tay hắn binh tướng , mặc dù không nhiều lắm, chỉ có hai vạn nhân mã, nhưng là những kị binh này có thể lấy một giết mười, là một trong những đại quân tinh nhuệ nhất của Đại Chu, bọn họ không thuộc về bất luận kẻ nào, là Bạch Dã tự mình xây dựng nên, bất quá những người này chỉ có thể sống ở Tây Bắc, không cho phép rời đi Tây Bắc, nếu không tự rước lấy danh nghĩa quân phản loạn.

Bạch Dã thân là tướng quân, nhưng khi không có chiến sự, vẫn nhiều khi trú ở lại kinh thành, hắn chẳng những tác chiến dũng mãnh, hơn nữa lớn lên cực kỳ tuấn tú, là mơ ước của nhiều danh môn khuê tú ở Đại Chu.

Bất quá Bạch thiếu gia tướng quân trẻ tuổi trong lòng sớm đã có giai nhân rồi, người này không ai khác chính là Giang phủ Nhị tiểu thư Giang Phỉ Vũ.

Có đôi khi Hải Lăng thắc mắc, vị này Bạch thiếu gia tướng quân thoạt nhìn thông minh cơ trí, không ai bì nổi, được một số người quyền quý nịnh nọt, tại sao chính là không thấy rõ Giang Phỉ Vũ khoác áo da người sói của bà ngoại, chẳng lẽ ánh mắt hắn bị ghèn hồ, cho nên nhìn người không rõ.

Tựa như hiện tại, Giang nhị tiểu thư thay đổi. Lúc trước, lời nói độc địa điêu toản nay lại điềm đạm đáng yêu tiêu sái, kia trên mặt còn treo móc nước mắt, muốn nói còn phải dừng lại nghĩ, nhìn lại chính là một con nhóc đáng thương, vô cùng ôn nhu, tế thanh tê khí: “Bạch Dã, không cần làm khó Tam muội.”

Ọe, Hải Lăng cũng muốn phun ra, thế nào mà mọi chuyện lại như thế này? Nàng chẳng lẽ phải nhờ tâm địa ác ma của tỉ tỉ mới được ân xá sao?

Bất quá rất hiển nhiên nàng ôn nhu công phát huy hiệu ứng, Bạch Dã xoay mình dùng sức lôi tay nàng nâng lên, Hải Lăng chỉ cảm thấy cái tay của mình sắp bị phế đi, người nam nhân này nghĩ nắn gãy xương tay của nàng sao? Dùng khí lực lớn như vậy.

Ngũ quan đao gọt khắc một loại khí chất cương nghị, mày kiếm có hình, đòng tử thâm thúy lúc này nhuộm tràn thịnh nộ, khóe môi lạnh lùng, khêu gợi khẽ nhếch, cho thấy hắn ẩn nhẫn,mặc phát ở trong gió Trương Dương Khinh Vũ, thật giống như màu đen gấm vóc hoa lệ, một thân huyền y, khiến cho hắn ngọc thụ lâm phong,phong thần sáng tuấn, bất quá quanh thân lại được bao một tầng hàn khí làm người ta không cách nào bỏ qua.

Thấm phương viện cửa trước, Bạch Dã con ngươi híp lại thu hút, lạnh lùng nhìn cô gái bất khuất phía trước, mắc dù mập mạp trên mặt nhìn không ra vẻ nhưng là cặp mắt kia tinh quang đốt phát sáng, trăng sáng dư âm huy, rõ ràng soi sáng ra nàng trong con ngươi hai tiểu đám tia lửa, rõ ràng đau đén cắn răng hút không khí, nhưng sửng sốt không cầu xin, thẳng tắp cùng hắn đối mặt.

“Hướng Phỉ Vũ mà nói xin lỗi.”

Bạch Dã không muốn tại nơi này lãng phí thời gian, trầm giọng ra lệnh.

Hải Lăng đàu ngẩng cao, không có một tia thỏa hiệp, muốn cho nàng nói xin lỗi, tuyệt đối không thể nào, mắc dù tay nàng có thể bị phế đi, nàng cũng tuyệt đối sẽ không cùng Giang Phỉ Vũ nói xin lỗi.

“Ngươi nằm mơ.”

Lúc này a hoàn bên người nàng đã tỉnh hồn lại, vội vàng vọt tới trước mặt Bạch Dã, lo lắng mở miệng:”Bạch tướng quân chuyện này không liên quan đến tiểu thư, là Nhị tiểu thư nàng nghĩ?”

Lời của nàng vẫn chưa nói hết, Giang Phỉ Vũ mềm mại thanh âm vang lên: “Bạch Dã, tính cách của Tam muội muội luôn luôn như thế, ngươi cần gì làm khó nàng?”

“Giang Hải Lăng, cho ngươi thêm một cái cơ hội, có hay không nói lời xin lỗi?”

Trong đêm tối, Bạch Dã thanh âm rét lạnh như băng, thật giống như gió cao nguyên gào thét qua lại, mang theo áp suất thấp cường đại, làm người ta hít thở không thông, dưới tay hắn khí lực một chút cũng không có giảm.

Bất quá Hải Lăng biết hắn cũng không có vận dụng nội lực, chỉ là đơn thuần lấy tay chế ngự nàng, nếu là dùng nội lực, cái tay này đã sớm bị chặt đứt, bất quá đừng tưởng rằng nàng có thể nhân nhượng cho hắn.

“Ta nói sẽ không nói xin lỗi.”

Hải Lăng như đinh chém sắt mở miệng, Bach Dã không cùng nàng nói nhảm nữa, mà là triệu hai gã thủ hạ phía sau ra lệnh: “Hoa Minh, Mạch Cửu, đi mời định quốc tướng công tới đay một chuyến?”

“Dạ, tướng quân” một người trong đó là Hoa Minh lên tiếng, hai thủ hạ mặt không chút thay đổi xoay người rời đi Thấm phương viện, chuẩn bị đi mời định quốc tướng quân Giang Bá Thiên, bất quá mới vừa đi hai bước, trước cửa Tứ phu nhân Đỗ Thái Nguyệt đã chạy ra, thật nhanh ngăn trở đường đi của hai gã thủ hạ.

“Van cầu các ngươi, đừng đi xin lão gia tới đây, ngày hôm nay là ngày sinh của hắn.”

Nếu là hôm nay các nàng náo loạn Giang Bá ngày sinh, chỉ sợ mẹ con các nàng đúng là sống không bằng chết vạn kiếp bất phục cuộc sống, cho nên chuyện này không thể kinh đọng Giang Bá Thiên, bất quá Tứ phu nhân biết nữ nhi là tuyệt đối không thể nào hướng Giang Phỉ Vũ nói xin lỗi, cho nên hắn nhẹ giọng mở miệng: “Bằng không ta tới thay Lăng nhi hướng Nhị tiểu thư nói xin lỗi.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s