Ai vu cáo hoàng hậu của trẫm-chương 1

Chương 1: Tiết tử

Mười tám năm cuối của triều đình Hạo Nguyên, hoàng đế của triều đình Đại Chu là Hành Đế Phượng bị bệnh nặng.

Tẩm cung xanh vàng rực rỡ, tầng tầng màn trướng màu minh vàng rủ xuống, gió nhẹ cuốn một góc màn trướng, lộ ra bên trong chiếc giường nạm vàng khạm ngọc làm từ gỗ mun Lang Gia, màn gấm mượt như tóc, trên giường lúc này một lão già mặt trắng vàng đang ngủ, thỉnh thoảng phát ra một vài tiếng ho khan, cả điện đầy rẫy mùi thuốc Nhi khó ngửi, cùng với xạ não Chi Hương, lượn lờ trên không trung.

Lúc này trước giường lớn quỳ hai người,mũ kim quan buộc đầu, mái tóc thả xõa xuống hai bên vai, thắt lưng Bàn Long buộc quanh eo, quanh thân  tôn quý, ngũ quan tuấn mỹ, mày rậm như mực nhuộm, đôi đồng tử thâm thúy toát ra vẻ lãnh khốc vô tình, giờ phút này trên khuôn  mặt của hắn khép lại  đau đớn, khó có thể ức chế  bi thương.

“Phụ hoàng, phụ hoàng, ngươi nhất định phải bảo trọng thân thể a.”

“Tiếu Nhi, tiếu con a?”

Trên giường  lão giả chính là Hoàng đế Đại Chu bệnh nặng , thân thể của hắn ngày càng lụi bại, cho nên triệu thái tử Phượng Tử Tiếu cùng hữu tướng Tư Mã Uyên tiến cung, lúc này trước giường  hai người, một người chính là thái tử điện hạ tôn quý. Người mặt mày nội liễm, trầm ổn cơ trí trung niên nam tử, chính là đương triều  hữu tướng Tư Mã Uyên, Tư Mã Uyên trừ bỏ là hữu tướng, còn là Tử Phượng Tử Tiếu cữu cữu.

“Phụ hoàng ngươi nói?”

Thái tử Phượng Tử Tiếu thu lại lời nói, tự mình thương tâm,chờ chỉ thị của phụ hoàng.

Trên giường  Hành Đế thở hổn hển, thật vất vả mới thuận lợi thở, chậm rãi  mở miệng: “Tiếu Nhi, cho tới nay, chúng ta Đại Chu cùng Nam Linh, Thiểu Ấp, Bắc Lỗ Tứ kế thừa đại quốc mênh mông, mặc dù cũng có một chút vắng vẻ, phong tục dân tình quái dị, nước nhỏ không thu phục, nhưng những quốc gia này bọn hắn là không dám khiêu khích chúng ta , ai biết Nam Linh đột nhiên đem binh tấn công Thiểu ấp, thế nhưng ngắn ngủn mấy tháng diệt Thiểu ấp, hiện tại chúng ta cùng Bắc Lỗ hai nước rất nguy hiểm.”

Hành Đế nói xong, thái tử Phượng Tử Tiếu trong mắt chợt lóe lên ngoan quang, nếu là Nam Linh quốc xâm phạm, bọn họ tuyệt sẽ không thúc thủ chịu trói, coi như là dùng hết  khí lực cuối cùng, cũng muốn cùng đại quốc tồn tại.

“Phụ hoàng, ngươi yên tâm đi, nhi thần tuyệt đối sẽ không thúc thủ chịu trói .”

Hành Đế vừa ho khan vài tiếng,vừa nhìn về phía nhi tử của mình, tiếu Nhi trưởng thành, hắn rất vui mừng, bất quá hắn lại là cánh chim còn chưa đầy đặn a.

“Dưới mắt Nam Linh cái này hoạ ngoại xâm không còn uy hiếp tới chúng ta, bởi vì bọn họ cùng Thiểu ấp đánh mấy tháng, hiện tại binh cần nghỉ ngơi , mà chúng ta Đại Chu lửa sém lông mày trước mắt chính là họa bên trong, tiếu Nhi?”

Trong lòng Hành Đế Phượng Giang gia chính là một cái gai, hận không thể nhanh chóng diệt trừ , đáng tiếc hắn bất tri bất giác, thế nhưng không biết từ khi nào bọn họ từ một chú chim nhỏ đã trở thành chú chim ưng , hiện tại muốn diệt trừ bọn họ tuyệt không phải chuyện dễ a, cho nên Hành Đế Phượng chẳng biết làm gì, chết cũng không thể nhắm mắt a, hắn đem tất cả hi vọng đặt ở trên người nhi tử.

“Phụ hoàng, nhi thần biết là cái gì, nhi thần nhất định sẽ nghĩ biện pháp .”

Phượng Tử Tiếu trong con ngươi đen ánh sáng kim ô chợt lóe, trầm giọng mở miệng.

“Tiếu Nhi, trẫm muốn ngươi đáp ứng trẫm một chuyện?”

Phượng Sưởng dường như hạ quyết tâm đột nhiên mở miệng, Phượng Tử Tiếu lập tức vững vàng  lĩnh mệnh: “Phụ hoàng xin nói.”

“Cưới nữ nhi  của Giang bá làm Thái Tử Phi?”

“Phụ hoàng ( hoàng thượng ), ” thái tử Phượng Tử Tiếu cùng hữu tướng Tư Mã Uyên thất thanh kêu lên, không rõ hoàng thượng vì sao phải làm như thế, Giang gia thân là Đại Chu họa lớn trong tay cầm trọng binh, bây giờ lại còn muốn cho thái tử cưới nữ nhi nhà bọn họ, đây không phải đích thị là cổ vũ bọn hắn sao? Đại thần trong triều sợ rằng muốn đau khổ cùng thất vọng.

Bất quá Hành Đế Phượng trong lòng tự có tính toán,mười tám năm hắn vì ngôi vị Hoàng đế, làm thái tử bắt đầu tính toán đầy mưu lược, nếu không cũng sẽ không từ các vị trong hoàng tử được truyền ngôi, thân là thái tử lại phải chen chúc, sau đó kế thừa giang sơn Đại Chu

“Trẫm chẳng những muốn ngươi cưới Giang bá nữ nhi , còn muốn ngươi cưới nữ nhi nhỏ nhất của hắn, Giang gia không bị cưng chìu  Tam tiểu thư Giang Hải Lăng.”

Xem ra hoàng đế vẫn chú ý đến Giang gia chuyện, liền một cái không bị cưng chìu  mọi người chú ý tới, có thể thấy được những chuyện này tính toán ở trong lòng hắn đã lâu rồi.

“Giang Tam tiểu thư, cái kia mập ngàn cân?”

Hữu tướng Tư Mã Uyên há mồm cứng lưỡi  mở miệng, sau đó len lén  nhìn thái tử, trong lòng tràn đầy đồng tình, vị này Giang Tam tiểu thư ở Đại Chu triều là rất nổi danh , nàng nổi danh nguyên lai ở nàng là Giang bá nữ nhi, cho nên hắn trên người  khuyết điểm cũng bị lớn hơn mấy chục lần, chẳng những mập hơn nữa người xấu, vẫn không thể cưng chìu, bị hí xưng”Cuộc thi ngàn cân” , thái tử vẫn là nhân trung long phượng, thế nhưng xứng một nữ nhân vô cùng xấu, hắn làm sao chịu được?

Thái tử Phượng Tử tiếu nghe Tư Mã Uyên lời mà nói…, sắc mặt khoác lên một cỗ âm ngao, thật lâu không nói gì, nhìn phụ hoàng Phượng sưởng.

Phượng sưởng nặng nề   thở dài một tiếng, vươn ra cốt sấu như sài đích tay, nắm nhi tử: “Tiếu Nhi, chúng ta một mặt trấn an Giang Bá Thiên, một mặt củng cố thế lực của bản thân, chỉ cần có một ngày thế lực của chúng ta đủ mạnh, mới có thể diệt trừ hắn, nhưng trước đó, cái gì cũng không được làm, để cho Giang gia Tam tiểu thư vì Thái Tử Phi, là phụ hoàng thâm tư thục lự , Giang BáThiên cũng không coi trọng nữ nhi này, cho nên sẽ không có băn khoăn, nếu như hắn lộ ra lòng muông dạ thú mà hành động, người trong thiên hạ sẽ lên án mạnh mẽ hắn bối chủ nghĩa khí, chúng ta liền được dân tâm, sau này làm tiếp chuyện gì thì chính là thuận lý thành chương .”

“Tốt, nhi thần tuân chỉ.”

Phượng Tử Tiếu thân là Đông cung thái tử, tương lai sẽ làĐại Chu  hoàng đế, hắn nên hy sinh mình vì việc làm này, hắn cũng không  có cái gì oán trách , một ngụm đáp ứng.

Trên giường, Phượng Sưởng cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, suy yếu nhắm mắt lại, Tiếu Nhi không để cho hắn thất vọng, để thành đại sự người ta vốn không nên cự tuyệt tiểu tiết.

“Tư Mã Uyên, hảo hảo phụ trợ thái tử.”

“Dạ, hoàng thượng, ” Tư Mã Uyên cung kính lĩnh mệnh, hắn là thái tử  thân cữu cữu, tự nhiên hi vọng thái tử có thể diệt trừ Giang Bá Thiên, như vậy bọn họ Tư Mã gia địa vị mới có thể duy trì.

“Các ngươi đi xuống đi, trẫm mệt mỏi, ” Hành Đế Phượng Sưởng không còn khí lực nói chuyện nữa, vô lực  mở miệng.

“Dạ, ” thái tử Phượng Tử tiếu cùng hữu tướng Tư Mã uyên chậm rãi đứng dậy lui ra ngoài. . . . . . .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s